20 vùng đất nguy hiểm nhất thế giới

4 12 2008

TP – Sau vụ tấn công khủng bố kinh hoàng
ở Mumbai (Ấn Độ), tờ Telegraph công bố danh sách 20 địa điểm được cho
là nguy hiểm nhất trên thế giới hiện nay dựa trên khuyến cáo của Bộ
Ngoại giao Anh.

Xung đột vẫn nổ ra ở Congo bất chấp sự hiện diện của lực lượng Liên Hợp Quốc

Iraq: Tình hình an ninh ở Iraq vẫn
bất ổn. Bộ Ngoại giao Anh khuyến cáo không đến thủ đô Baghdad và các
tỉnh khác như Basra, Kirkuk. Mối đe doạ tấn công khủng bố và khả năng
người nước ngoài bị bắt cóc vẫn ở mức cao trên toàn quốc.


Phiến quân ở Afghanistan

Afghanistan: Không có nơi nào ở nước này không có bạo lực và nguy cơ bị bắt cóc, bị tấn công liều chết vẫn ở mức cao.

Chechnya: Bộ Ngoại giao Anh khuyến
cáo không tới các nước cộng hoà thuộc Nga Chechnya, Ingushetia và
Dagestan vì lí do an ninh. Phiến quân ở đây gây ra nhiều vụ tấn công,
bắt cóc con tin.

Nam Phi: Tỉ lệ phạm tội ở nước này ở mức cao, bao gồm cả hãm hiếp, giết người, trộm cướp.

Jamaica: Tình hình bạo lực và tội
phạm dùng súng phổ biến ở thủ đô Kingston. Khách du lịch cũng phải cảnh
giác khi tới vùng nông thôn hoặc bãi biển hoang sơ thậm chí vào ban
ngày.

Sudan: Đe doạ khủng bố vẫn ở mức cao
và tình hình nhân đạo tồi tệ khi có hơn 2 triệu người phải rời bỏ nhà
cửa bởi chiến sự ở Darfur. Trộm cướp cũng phổ biến ở Darfur, đặc biệt ở
khu vực nông thôn vào buổi tối.

Thái Lan: Tình hình chính trị bất ổn
dẫn tới những cuộc biểu tình kéo dài ở Bangkok. Đụng độ khu vực quanh
ngôi đền cổ Preah Vihear khiến quan hệ Thái Lan và Campuchia căng
thẳng. Tấn công đẫm máu ở 3 tỉnh miền Nam vẫn tiếp diễn.

Colombia: An ninh được cải thiện
trong những năm gần đây, nhưng nguy cơ bị bắt cóc, tấn công khủng bố
vẫn còn tại nhiều vùng, đặc biệt là nông thôn. Tội phạm có tổ chức và
các băng nhóm ma tuý tiếp tục là vấn đề nóng.

Haiti: Do nạn bắt cóc đòi tiền chuộc
và tấn công bạo lực, Bộ Ngoại giao cũng khuyến cáo không tới khu vực
này. Những cuộc biểu tình phản đối giá lương thực tăng cao ở Haiti
thường biến thành bạo lực.

Eritrea: Tình hình ở các vùng biên giới giáp với Ethiopia và Djibouti vẫn bất ổn.

CH Congo: Dù mối đe doạ khủng bố đã giảm, nhưng an ninh lỏng lẻo và tình trạng hỗn loạn vẫn tiếp diễn.

Liberia: Bộ Ngoại giao Anh khuyến cáo
không đi ra ngoài thủ đô Monrovia. Mối đe doạ khủng bố thấp, nhưng bạo
lực lại gia tăng ở thủ đô và các cuộc biểu tình trên khắp đất nước có
thể nhanh chóng biến thành bạo lực.

Pakistan: Tấn công khủng bố nhằm vào
quan chức địa phương, người nước ngoài và các cuộc đọ súng giữa quân
đội với lực lượng li khai nổ ra khắp nơi.

Burundi: Công dân Anh được khuyến cáo
không tới nước này kể cả thủ đô Bujumbura. Nhóm nổi dậy cuối cùng đã ký
thỏa thuận ngừng bắt với chính phủ vào tháng 5/2008, nhưng nguy cơ bị
phục kích vẫn còn.

Nigeria: Khoảng 250 người nước ngoài
bị bắt cóc ở khu vực đồng bằng Niger từ tháng 1/2006. Xung đột sắc tộc
gần đây ở thành phố miền Trung khiến 400 người chết. Mối đe doạ khủng
bố trên khắp đất nước, bạo lực tràn lan ở miền Nam, bao gồm Lagos.

Zimbabwa: Tương lai chính trị chưa
xác định và các vụ tấn công xảy ra trên toàn quốc cùng với những vụ
đánh đập bắt bớ do quân đội thực hiện.

Ấn Độ: Hầu hết các khu vực ở Ấn Độ an
toàn ngoại trừ Mumbai vừa bị tấn công khủng bố và vùng biên giới giáp
với Pakistan. Tuy nhiên, mối đe doạ khủng bố vẫn ở mức cao trên toàn
đất nước.

Mexico: Đe doạ khủng bố ở mức thấp, nhưng tội phạm đường phố tăng.

Israel và Palestine: Nguy cơ khủng bố
ở mức cao trên toàn Israel. Trong tháng 7 có 3 vụ khủng bố ở Jerusalem
khiến 4 người chết, 53 người bị thương. Dải Gaza (Palestine) được cho
là khu vực nguy hiểm khi các nhóm khủng bố sẵn sàng bắt cóc người nước
ngoài.

Li Băng: Căng thẳng ở Li Băng vẫn còn
đó sau các cuộc xung đột bạo lực ở thủ đô Beirut vào tháng 5/2008. Mối
đe doạ khủng bố và bạo lực vẫn ở mức cao trên toàn quốc.

D.H
Theo Telegraph





Nước Mỹ: 8 cuộc suy thoái tồi tệ nhất trong lịch sử

4 12 2008

Sự đổ vỡ của các tập đoàn công nghệ trong cuộc khủng hoảng chấm com đã châm ngòi cho giai đoạn suy thoái đầu thế kỷ 21. Ảnh: wordpress.com.

 - Theo Cục Nghiên cứu Kinh tế Quốc gia (NBER) sau 10 năm phát triển, quãng thời gian mở rộng dài nhất của kinh tế Mỹ, việc nước Mỹ bước vào suy thoái vào đầu những năm 2000 đã được dự báo trước.

 

Cường quốc kinh tế số một thế giới không lạ lẫm với cụm từ suy thoái vì từ sau thế chiến thứ nhất tới nay, đã 8 lần người dân nước này sống trong tình cảnh này.

 

1. Suy thoái đầu năm 2000

 

Được châm ngòi bởi sự đổ vỡ của “khủng hoảng chấm com”, vụ tấn công khủng bố 11/9, và scandal kiểm toán, cuộc suy thoái kinh tế tại Mỹ trong 3 năm từ 2001 tới 2003 không chỉ ảnh hưởng lớn đến kinh tế Mỹ, mà còn tới nhiều quốc gia châu Âu.

 

Theo Cục Nghiên cứu Kinh tế Quốc gia (NBER) sau 10 năm phát triển, quãng thời gian mở rộng dài nhất của kinh tế Mỹ, việc nước Mỹ bước vào suy thoái vào đầu những năm 2000 đã được dự báo trước. Mọi chuyện được châm ngòi bởi sự đổ vỡ hàng loạt của các công ty trong cuộc “khủng hoảng chấm com”, tạo ra một làn sóng phá sản của các công ty công nghệ và tin học. Kinh tế Mỹ tiếp tục bị giáng một đòn mạnh khi vụ khủng bố 11/9/2001 nổ ra, từ đó khiến chỉ số công nghiệp Dow Jones và các chỉ báo chính của thị trường chứng khoán trải qua tuần tồi tệ nhất trong lích sử.

 

Dự đoán trước diễn biến tại Mỹ, các nước châu Âu đã giới thiệu đồng tiền chung euro vào ngày 1/1/1999. Tuy nhiên, suy thoái vẫn khiến đồng euro giảm mạnh và cho đến tận năm 2001, đây vẫn là một đồng tiền yếu, và chỉ mạnh trở lại sau năm 2002.

 

2. Suy thoái cuối thập kỷ 90

 

Ngày thứ hai đen tối, tháng 9/1987, đà sụt giảm chưa từng có 22,6% trên chỉ số Dow Jones là phát súng báo hiệu thời kỳ suy thoái tồi tệ nước Mỹ. Chỉ trong ba năm, sự sụp đổ của thị trường tín dụng, và cho vay đã đe dọa tiền tiết kiệm của hàng triệu người dân. Một loạt cường quốc chịu nhiều ảnh hưởng của Mỹ như Canada, Australia, Nhật, hay Anh cũng bị cuốn theo vòng xoáy suy thoái.

 

Dù thị trường chứng khoán hồi phục khá nhanh nhưng thị trường bất động sản, lao động, giá năng lượng, cán cân thương mại và GDP của Mỹ và một số quốc gia khác vẫn đi xuống cho tới 2 năm sau khủng hoảng.

 

Không chỉ gây ảnh hưởng về kinh tế, tỷ lệ thất nghiệp cao khiến các vẫn đề xã hội trong những năm suy thoái, dưới thời Tổng thống George Bush “cha”, như nghiện rượu, ma túy cũng tăng theo.

 

3. Suy thoái đầu những năm 1980

 

Cuộc cách mạng tại Iran đã đẩy giá dầu thế giới tăng với tốc độ chóng mặt trong thập niêm 70. Đây chính là tiền đề cho cuộc khủng hoảng kéo dàn 30 tháng tại Mỹ và được coi là lần suy thoái tồi tệ nhất kể từ đại khủng hoảng 1930. Giá năng lượng đi lên kéo theo lạm phát gia tăng, đạt đỉnh 13,5% trong năm 1980, đã buộc Cục Dự trữ Liên bang (FED) phải thực hiện chính sách thắt chặt tiền tệ.

 

Không chỉ lạm phát, tỷ lệ thất nghiệp cũng tăng một cách đáng lo ngại với từ mức 5,6% của tháng 5/1979 lên 7,5% một năm sau đó. Bất kể kinh tế bắt đầu hồi phục trong năm 1981, tỷ lệ thất nghiệp vẫn được duy trì ở mức cao kỷ lục 7,5% và đạt mức lịch sử 10,8% trong năm 1982.

 

Hậu quả của suy thoái lên ngành công nghiệp xe hơi, nhà đất, và sản xuất thép tồi tệ đến nỗi các ngành trên liên tục sụt giảm trong 10 năm sau, cho tới tận khi cuộc khủng hoảng tiếp theo kết thúc.

 

Đây cũng là lần suy thoái kéo dài qua hai nhiệm kỳ tổng thống, ông Jimmy Carter từ 1977 đến 1981, và Ronald Reagan, từ 1981 tới 1989.

 

4. Khủng hoảng dầu mỏ những năm 1973

 

Bắt đầu vào ngày 15/9/1975, khủng hoảng dầu mỏ là hậu quả của việc các thành viên OAPEC, gồm tổ chức xuất khẩu dầu mỏ OPEC và hai nước Ai Cập và Syria, thực hiện cấm vận dầu mỏ với Mỹ và các quốc gia ủng hộ Israel trong cuộc chiến với Ai Cập và Syria.

 

Trước đó vào năm 1971, việc Mỹ rút khỏi Chế độ tiền tệ Bretton Woods, hệ thống quy định chung giữa các cường quốc, trong đó giá vàng chỉ được neo giữ duy nhất vào đôla với giá 35 đôla một ounce, và tiến hành thả nổi đồng đôla là tiền đề cho cuộc khủng hoảng. Lý do là hệ thống Bretton Woods đã giới hạn hoạt động chi tiêu của nước Mỹ và thế giới do lượng vàng của là có hạn trong khi nhu cầu sử dụng tiền lại lớn hơn rất nhiều. Việc Mỹ in tiền phục vụ cho việc tài trợ cho Chiến tranh Việt Nam hoặc viện trợ cho các nước khác đã khiến đôla mất giá, và tăng lạm phát.

 

Để xóa bỏ sự bất hợp lý trên, vào tháng 8/1971 Tổng thống Nixon đã phải rút hẳn khỏi hệ thống Bretton Woods và tiến hành thả nổi đồng tiền. Điều chỉnh trên khiến thu nhập của các nước xuất khẩu dầu giảm sút và các nước này buộc phải có điều chỉnh để tăng giá dầu.

 

Hậu quả của việc cấm vận dầu lửa là giá dầu tại thị trường thế giới đã bị đội lên gấp 5 lần từ dưới 20 đôla một thùng vào 1971 lên 100 đôla một thùng vào 1979, giá xăng trung bình tại Mỹ cũng tăng 86% chỉ trong 1 năm từ 1973-1974. Cuộc khủng hoảng đồng thời tác động xấu đến thị trường tài chính, chứng khoán toàn cầu, vốn đã chịu nhiều áp lực sau sự sụp đổ của Chế độ Bretton Woods. Thị trường chứng khoán Mỹ bốc hơi 97 tỷ đôla, số tiền khổng lồ vào thời điểm đó, chỉ sau một tháng rưỡi. Suy thoái và làm phát diễn ra tràn lan gây ảnh hưởng tới kinh tế Mỹ và nhiều quốc gia khác cho tới tận thập niên 80.

 

Không dừng lại ở đó, khủng hoảng dầu mỏ đã tạo ra thay đổi lớn trong chính sách của phương tây, trong đó chú trọng tìm kiếm và bảo tồn năng lượng tự nhiên, cũng như đặt ra các quy định tiền tệ chặt chẽ hơn để chống lạm phát.

 

Trái lại, biến cố trên góp phần thay đổi đáng kể vị thế chính trị, kinh tế của các nước xuất khẩu dầu, đặc biệt các quốc gia Ả-rập tại khu vực Trung Đông.

 

5. Suy thoái năm 1958

 

Trong 2 năm trước khi khủng hoảng diễn ra, chính sách thắt chặt tiền tệ và cắt giảm đầu tư tại Mỹ khiến tỷ lệ thất nghiệp gia tăng. Tại Detroit, trái tim của ngành công nghiệp xe hơi, tỷ lệ thất nghiệp đạt mức 20% trong tháng 4/1958 . Doanh số bán xe giảm tới 31% trong năm 1957, và biến năm 1958 thành năm tồi tệ nhất cho các nhà sản xuất xe kể từ sau kể từ sau Chiến tranh Thế giới lần II. Nhu cầu nhập khẩu tại Mỹ vẫn cao trong khi châu Âu lại giảm nhập khẩu từ Mỹ khiến thâm hụt thương mại leo thang.

 

Tệ hơn nữa, thay vì mặt bằng giá giảm, điều thường xảy ra khi suy thoái, giá cả trong giai đoạn 1957 đến 1959 lại leo thang. Thực tại trên đã gây không ít hoang mang cho các nhà kinh tế trong quãng thời gian này.

 

Nhiều quốc gia chưa phát triển sống dựa vào xuất khẩu tài nguyên như vật liệu thô, khoáng chất, hoặc sản phẩm nông nghiệp cũng gặp nhiều khó khăn do nhu cầu sụt giảm tại Mỹ và châu Âu.

 

6. Suy thoái năm 1953

 

Dù chỉ kéo dài trong 10 tháng, bắt đầu từ quý II /1953 tới quý I/1954, cuộc suy thoái năm 1953 vẫn gây thiệt hại ước tính lên tới 56 tỷ đôla cho nước Mỹ.

 

Nguyên nhân suy thoái bắt đầu từ một số biến động chính trị, kinh tế những năm đầu thập niên 50. Trong đó, lạm phát leo thang bắt đầu từ 1951, sau chiến tranh Triều Tiên, khiến lãnh đạo FED dự đoán năm 1952 lạm phát sẽ còn cao hơn. Trước tình hình đó, FED đã áp dụng chính sách tài khóa thắt chặt, thể hiện ở việc cắt giảm chi tiêu Chính phủ, tăng thuế, lãi suất, và tích lũy dự trữ. Chính các biện pháp mạnh tay trên đã tạo ra sự bi quan trong người dân, dẫn đến việc giảm chi tiêu tăng tiết kiệm, gây suy giảm tổng cầu của nền kinh tế.

 

7. Suy thoái năm 1947

 

Lần suy thoái này của nước Mỹ bắt nguồn từ những bước tiền thần tốc của giai đoạn hồi phục kinh tế sau chíến tranh thế giới. Tính tới đầu năm 1947, nước Mỹ chiếm tới 50% tổng sản lượng nông nghiệp toàn thế giới, trước chiến tranh thế giới con số này chỉ là 30%, tỷ lệ thất nghiệp của nước Mỹ cũng ở mức thấp kỷ lục khi gần như 100% người lao động có việc làm. Năm 1947 chính là giai đoạn kinh tế Mỹ đạt đỉnh của chu kỳ tăng trưởng sau chiến tranh. Cũng từ thời điểm này, ngoại trừ lương thực, nhu cầu tiêu thụ hàng hóa nói chung của nước Mỹ đã trở nên bão hòa do hàng hóa được sản xuất nhiều tới mức thừa mứa.

 

Dù Tổng thống Truman cũng như nội các của ông đã dự đoán được rủi ro từ lạm phát cũng như những bất ổn kinh tế, nhưng lãnh đạo nước Mỹ lại không tính tới lạm phát gia tăng tại phần còn lại của thế giới. Dù hậu quả của cuộc suy thoái 1947 là không quá tồi tệ nhưng nó cũng đủ gây trì trệ kinh tế, khiến nhiều doanh nghiệp phá sản cũng như tỷ lệ thất nghiệp leo thang.

 

8. Đại suy thoái năm 1930

 

Cuộc đại suy thoái hay còn gọi là đại khủng hoảng diễn ra cách đây đã gần 8 thập kỷ nhưng vẫn ghi dấu ấn là giai đoạn suy sụp kinh tế tồi tệ nhất trong lịch sử hiện đại. Bắt đầu vào năm 1929 và kết thúc vào thởi điểm chuyển giao giữa hai thập niên 30 và 40, cuộc suy thoái có sức ảnh hưởng hủy diệt với kinh tế toàn cầu, cả các nước phát triển và đang phát triển. Mọi khía cạnh của nền kinh tế từ sản xuất, tiêu dùng, thương mại, thu nhập cá nhân, hoạt động tiêu dùng, thị trường lao động, lạm phát đều chịu ảnh hưởng xấu. Các nước phụ thuộc nhiều vào công nghiệp chịu tác động sâu sắc nhất. Ngoài ra khu vực nông nghiệp cũng điêu đứng khi giá ngô, một trong những nông sản chính tại phương tây, giảm tới 60%.

 

Có nhiều ý kiến khác nhau về nguyên nhân cho cuộc suy thoái, chẳng hạn như sự sụp đổ hàng loạt của các ngân hàng hay thị trường chứng khoán, được đánh dấu bằng “ngày thứ ba đen tối” 29/10/1929, hay suy giảm giao dịch quốc tế do Mỹ tăng thuế. Tuy nhiên, ý kiến chung được nhiều nhà kinh tế đồng thuận, trong đó có cả đương kim Chủ tịch FED, ông Ben Bernanke, là do yếu tố cung của nguồn tiền cũng như sai lầm trong điều hành của FED.

 

Theo đó, trong thập niên 20, mở rộng cung tiền quá mức đã dẫn đến sự phát triển bùng nổ nhưng thiều bền vững của khối tài chính. Việc FED nhận ra rủi ro và thực hiện chính sách thắt chặt tiền tệ là quá muộn để ngăn chặn suy thoái. Hơn nữa, khi các ngân hàng lớn có dấu hiệu sụp đổ FED đã không tích cực cứu trợ, từ đó tạo ra hiệu ứng sụp đổ dây chuyền trong ngành ngân hàng, dẫn đến cạn kiệt đột ngột nguồn tiền. Hệ quả là nhiều công ty phá sản do thiếu vốn, hoạt động sản xuất, kinh doanh tiêu dùng bị đình trệ, thất nghiệp tràn lan gây ảnh hưởng to lớn tới kinh tế Mỹ và toàn thế giới.

 

 

 

 

Theo VnExpress